VĂN TẢ CẢNH
Đề bài: Hãy tả lại đêm trăng quê em.

Mở bài


Giới thiệu về đêm trăng quê hương


Thân bài

Cảnh vật trước khi trăng lên



Cảnh lúc trăng còn lấp ló sau rặng tre







Cảnh vật lúc trăng lên cao








Con người trong đêm trăng






Cảnh vật dưới ánh trăng lúc đêm khuya

Kết bài

Cảm nghĩ về đêm trăng


Em đã ngắm trăng không biết bao nhiêu lần. khi ở góc sân nhà, khi từ cánh đồng lúa vàng nặng trĩu hạt, lúc lại từ góc sân đình, hay trên đường làng ngập bóng tre xanh...Nhưng không hiểu sao, lần nào cũng vâỵ khi ngắm trăng quê mình em đều thấy trăng huyền ảo và quyến rũ vô cùng. Mỗi lần ngắm trăng là một lần em thấy mình yêu quê hương hơn, gắn bó máu thịt với làng xóm mình hơn.


Bóng chiều đã tắt dần. Rặng cây, mái nhà, đường làng ngõ xóm mờ dần. Trời chập choạng, rồi tối hẳn. Các gia đình đã lên đèn. Ánh sáng hắt qua cửa tạo thành những quầng sáng mờ mờ trước thềm nhà. Ngoài sân giờ đây chẳng còn phân biệt được gì nữa, chỉ nghe tiếng rì rào của những ngọn tre vườn. ngoài trời là một màn đêm bất tận, hun hút. Trời đã tối hẳn rồi.

Bỗng phía sau rặng tre, một vầng sang lấp ló lúc ẩn lúc hiện. trâng đã bắt đầu mọc rồi. trăng nhè nhẹ trôi sau những rặng tre khẽ lay động theo chiều gió. Trăng như muốn chơi trò ú tim với mọi người. trăng lên tới đâu, bầu trời dường như sang dần lên tới đó. Trước mắt tôi tất cả cảnh vật như đang biến màu trong bước chuyển huyền ảo lúc trăng lên.
Tôi nhìn lên vòm trời và bắt đầu nhận rõ từng ngôi sao lấp lánh. Càng nhìn tôi cáng thấy bầu trời nhiều sao hơn. Chỗ nào cũng chi chit dầy đặc. Tôi thử đếm nhưng đếm mãi không xuể. Phải có đến hàng nghìn, hang vạn ngôi sao chứ không ít. Vầng trăng đang từ từ nhô lên khỏi lũy tre. Trăng lơ lửng như cái đĩa vàng giữa nền trời trong xanh. Khoảng trời đêm trở nên trong vắt, vời vợi.

Trăng bắt đầu lên cao. Trăng không còn lẩn trong các đám lá xanh rì của rặng tre nữa. Giờ đây trăng lại luồn lách, thỉnh thoảng náu mình vào những đám mây trắng mảnh mai trôi trên nền trời. Trăng trải ánh sáng trên đường làng. Trăng dát bạc trên mặt nước. Trăng sang lên trên sân mọi nhà. Trăng làm rạng rỡ hơn những khuôn mặt. Dưới ánh trăng, tâm hồn tôi như thanh thản hơn, nhẹ nhõm hơn. Đâu đây vang lên những tiếng cười nói trong trẻo quanh chiếu giữa sân nhà. Câu chuyện học hành, chuyện đồng áng, chuyện mùa màng dưới trăng sôi nổi như không bao giờ cạn.

Tráng đêm nay sang quá. Tôi và lũ bạn cùng lứa cứ mê mẩn ngắm mãi. Chúng tôi đua nhau đếm những ngôi sao nhấp nháy trên bầu trời. Một ông sao sang, hai ông sao sang, ba ông sang sao, bốn ông sao sang…Tiếng tranh cãi, tiếng cười nói ríu rít . Đếm chán, chúng tôi quay sang chơi chạy đuổi. Chạy tới đâu, chúng tôi ai cũng đều thấy trăng chạy theo tới đó. Được một hồi lâu, thấm mệt, chúng tôi lại tụ tập nhau giữa sân, ngước mắt nhìn bầu trời, dõi theo cac vì sao. Đây là song Ngân Hà, kia là ông Thần Nông…Rồi chúng tôi lại căng mắt đi tìm chú Cuội ngồi gốc cây đa. Trong con mắt của đám học trò chúng tôi, cả vũ trụ vằng vặc kia còn chứa đựng biết bao điều bí ẩn. Đêm trăng quê hương đối với bọn trẻ chúng tôi là thế đấy, tha hồ vui chơi chạy nhẩy, tha hồ hò hét vang trời. Đêm trăng quê hương sao huyền diệu thế.

Đêm dần dần về khuya. Trăng càng ngày càng như xa hơn, cao hơn. Bọn trẻ chúng tối đứa nào đứa ấy cũng trở về nhà. Trong thôn tiengs cười nói cũng vãn dần. Dường như xóm làng đang chìm trong giấc ngủ. Trên bầu trời, hang ngàn ngôi sao vẫn lấp lánh. Ngoài vườn kia, những chú đom đóm lập lòe sang trong kẽ lá. Đêm yên tĩnh nghe được cả tiếng lá rơi. Từ đâu đó vọng lại những tiếng ếch kêu, tiếng côn trùng văng vẳng.


Đêm đã sâu hơn. Vầng trăng càng lên cao càng thu nhỏ lại. Giờ đây chỉ có vầng trăng thức cùng những làn gió lao xao ngoài phía vườn. Tôi chìm vào giấc ngủ đẫm ánh trăng sao.