vienphuong_500

Xuân viễn phương…

 

Lại một mùa xuân nữa xa nhà

Chạnh lòng hoài nhớ mãi phố xa

Hơn bốn tư năm, đời viễn xứ

Tết về nghe nằng nặng hồn ta!

 

Nhớ hoài con sáo đã sang sông

Cho ta từ ấy mãi phiêu bồng

Nụ vàng chưa kịp, thời xuân vắng

Cồn cào nỗi nhớ những chiều đông.

 

Ta hoài độc ẩm sầu vạn cổ

Cố nhân thoáng nhớ giấu vào thơ

Quê hương bàng bạc theo làn khói

Ký ức ngày xưa thoáng xa mờ.

 

Trong buổi tàn đông ở góc này

Bên ly rượu nhạt, thấm hồn say

Ngâm câu thơ cổ, ai nào hiểu

Ly khách xuân về mắt lệ cay.

 

Phố xá rộn ràng khúc nhạc xuân

Quán vắng, ta ngồi vẫn dửng dưng

Lơ đãng nhìn dòng đời xuôi ngược

Nỗi niềm xa vắng mãi bâng khuâng.

 

Hoài Nguyễn  - 11/01/2020