Những bài thơ đặc sắc

  • 1 month ago
  • 0 lượt xem
  • 0 bình luận

  • Ít hơn 1 phút để đọc

Giới thiệu

Thông tin tài liệu

Loại file: , dung lượng : , số trang : 0 ,tên

Chi tiết

vntst20192210_500

Cái Bóp Tiền

Thân tầm chỉ cỡ một gang tay

Gấp lại còn dư thịt rất dày

Lãng tử anh hùng vừa để thấy

Nhân tình ngọc nữ đã mê say

Banh ra cất giữ lòng vui sướng

Rút khỏi trao cho dạ xót cay

Ðắng chát ghê thay đời thế sự

Nào ai chẳng muốn cái đây đầy

Dân ca

 

Chuyện Tình Xóm Giềng

Ở cạnh nhà em cái giếng làng

Láng giềng sao mãi cứ lầm than

Làm thân chòm xóm đừng tro trấu

Trâu chó mà chi để vắng nàng

Nắng vàng ngã xuống chiều tan chậm

Tâm trạng buồn tênh dạ xốn xang

Sáng xôn xao lắm người trong trận

Trân trọng tình kia luôn ngút ngàn

Dân ca

 

Thu Hoài Niệm

Bụi cúc vàng hoa trổ giữa đường

Nay chiều gió thổi dậy mùi hương

Nhìn nơi chốn cũ luôn hoài niệm

Trọ mái nhà xưa mãi cảm thương

Sướng khổ bao ngày tâm vụn vỡ

An nhàn mấy thuở dạ còn vương

Nghe lòng bỗng lạnh hồn da diết

Khắc khoải niềm riêng nỗi mộng thường

Dân ca

 

Trái Bắp Nấu

Ðộ cỡ to bằng trái chuối hương

Chưa già đã bẻ xuống đồi nương

Mình còm dáng thẳng nhìn hơi lạ

Ngọn tủa lông quăn thấy dị thường

Cụ lão nhai mòn qua tận gốc

Nhi đồng gặm mút chỉ còn xương

Ê mồm miệng ướt tay chèm nhẹp

Nước cứ tuôn ra ngọt tựa đường

Dân ca

 

Nỗi Nhớ Nhà

Tuyết trắng tuôn rơi nỗi nhớ nhà

Lâu rồi cách biệt tháng ngày qua

Nơi đây xứ khách xem còn lạ

Chốn đó quê mình thấy đã xa

Cụm đá u buồn nằm lặng lẽ

Vườn hồng ủ rũ mọc trơ ra

Nghe lòng trĩu nặng tim đau nhói

Gặm nhấm thời gian mắt lệ nhòa

Dân ca

 

Ngày Ðầu Mẹ Ðưa Con Ði Học

Tháng chín mồng ba lễ tựu trường

Con chào mẹ khóc thấy mà thương

Lòng sao trống trải không tha thiết

Dạ bỗng cô đơn nỗi chán chường

Dõi mắt nhìn theo xe khuất dạng

Im người đợi đến bóng mờ gương

Tương lai sự nghiệp nên đành để

Hạnh phúc mai sau ở cuối đường

Dân ca

 

Ngày Hè Trôi Qua

Vui cùng đám trẻ tháng hè qua

Mới đó mà thu ở trước nhà

Ngọn gió giao mùa hoa tím rụng

Cành đào chuyển sắc lá vàng ra

Bùi ngùi tiễn bước theo mưa hạ

Bứt rứt đưa tay vẫy nắng tà

Kỷ niệm bao ngày ghi ký ức

Mai này nghĩ lại chuyện xưa xa

Dân ca

 

Trên Ngọn Hải Đăng

Trèo lên tới đỉnh hải đăng này

Bóng nắng in hằn vạt áo bay

Sóng đổ xô bờ trên vách đá

Ong tìm hút mật giữa rừng cây

Mênh mông biển rộng trong tầm mắt

Vút tít trời cao cận đám mây

Ðếm bước chân mình theo nhịp thở

Nơi đây muốn ở trọn nguyên ngày.

Dân ca

 

Tháp Hải Tặc (Pirate Tower)

Biển thét gào lên chẳng bận lòng

Rì rào gió thổi cũng như không

Bao phen lốc xoáy cùng vần vũ

Suốt tháng mưa dầm với bão giông

Trải biết trăm lần cơn sóng dữ

Từng qua vạn kiếp bóng trăng hồng

Vô vàn khách lạ luôn chào đón

Kiệt tác con người đã góp công

Dân ca

 

Muôn Trùng Dấu Yêu

Trong tay chậm bước xuống chân đồi

Ở giữa trời mây mãi có đôi

Tóc lụa tơ mềm vương khóe mắt

Hương hồng dịu ngọt đọng bờ môi

Mê say chất ngất hồn phiêu bạc

Ðắm đuối vô vàn phách bỏ trôi

Mỗi một thân này là hiện hữu

Ta cùng sống trọn chẳng phai phôi

Dân ca

 

Thăm Ðàn Hải Cẩu Ở La Jolla

Gào la hét tiếng tới vang trời

Giữa chốn bao người thỏa thích bơi

Dưới biển rì rào con sóng gọi

Trên bờ lặng lẽ áng mây rơi

Vui đùa ngụp lặn cùng du khách

Khóc thét bầy trò với trẻ chơi

Ngúng nguẩy leo trèo lên tảng đá

Ườn mình ngáy ngủ lại nằm phơi

Dân ca

 

Còn Vương Mái Tóc Hôm Nào

Vẫn nhớ ngày nào mái tóc buông

Từ hôm gặp mặt ở chung trường

Hè về phượng đỏ lòng xao xuyến

Hạ đến mây hồng nỗi vấn vương

Dáng cũ không còn qua mấy nẻo

Người xưa chẳng đợi bước bên đường

Lời yêu lúc vội chưa bày tỏ

Ðể mãi bây giờ với tiếc thương.

Dân ca

 

Bên Ðường Hiu Quạnh

Một mảnh trăng gầy giữa gió sương

Trời đêm lạnh lẽo phủ bên đường

Hàng cây cạnh ngõ buồn nên tiếc

Cụm sỏi ven hồ thấy bỗng thương

Mỏi gối chồn chân giờ đã muộn

Ê người nặng óc mãi còn vương

Rừng thưa vạn ngã lê từng bước

Chẳng lẽ trông mòn đợi ánh dương?

Dân ca

 

Khó

Cứ tưởng đâu rằng dễ họa thơ

Mà sao nghĩ ngợi đến hai giờ

Thanh bằng sắc hỏi không làm được

Dấu nặng ngang huyền cũng bỏ lơ

Nặn óc tìm câu chừng ngã ngửa

Vò tai lựa chữ chắc bơ phờ

Thi từ khó hiểu ai thèm đọc?

Bút nghẹn nên đành chỉ mãi mơ...

Dân ca

 

Lều Thưa Hạnh Phúc

Bên hồ dựng một túp lều thưa

Giữa chốn chung quanh có gió lùa

Thế sự qua rồi cơn bão tố

Ðời người cũng hóa kiếp thoi đưa

Tiền tài chẳng biết bao nhiêu đủ

Danh vọng nào đâu mấy lúc thừa

Ðể mãi yêu thương còn đọng lại

Mai này nhớ chuyện cũ xa xưa

Dân ca

 

Tiếng Gọi Ngày Hè

Mùa hè tháng bảy bạn qua đây

Trại dựng lều giăng tạm mấy ngày

Rả rích ve kêu nồng giấc ngủ

Rì rào gió thổi loãng cơn say

Thảnh thơi giữa cảnh thiên nhiên ấy

Thoải mái trong lòng với cỏ cây

Một khoảng trời thơ nhiều mộng đẹp

Đoàn viên mở hội tiệc sum vầy.*

Dân ca

 

Gió đến đêm qua lá rụng đầy

Ngoài vườn lá phủ kín hàng cây

Anh gom từng cụm cơn mưa lá

Em góp nụ cười thổi lá bay...

Có biết lá còn vương suối tóc

Hay là lá ngủ ở trên tay

Niềm riêng của lá còn nơi đó

Hãy giữ giùm nhau chiếc lá này...

Dân ca

 

Sầu Ðông Vương Mắc

Gió lạnh thu tàn đông đến nhanh

Lá kia héo úa chớm lìa cành

Xa rồi đôi ngã bao thương nhớ

Cách biệt hai nơi chẳng nỡ đành

Bỏ lại tim này đau vụn vỡ

Tìm về ký ức với mong manh

Mơ từng hơi thở chung chăn gối

Một chút còn vương giấc mộng lành.

Dân ca

 vntst20192230_500

Lưu Luyến Cùng Nàng

Sóng đẩy con thuyền đến biển khơi

Bên kia bãi cát giữa lưng trời

Lều thưa vắng vẻ mình trơ trọi

Gió mạnh xạc xào tóc tã tơi

Sáng sớm trên đồi chim én lượn

Nửa trưa dưới phố trẻ rong chơi

Chiều nay ngày cuối ai không nỡ

Ở mãi nơi đây chẳng muốn rời

Dân ca

 

Xem thêm
Thông tin phản hồi của bạn
Hủy bỏ