Chương trình địa phương phần TLV 9A5 (10 - 11)

Chú ý:Đây là bản xem thử online, xin hãy chọn download miễn phí bên dưới để xem bản đẹp dạng .
Có còn hay không màu xanh ?

Cần Thơ gạo trắng nước trong

Ai đi đén đó lòng không muốn về

  Đến Cần Thơ chúng ta có thể đắm mình trong các câu hò dân dã, chiêm ngưỡng vẻ đẹp vùng sông nước – thủ phủ của miền Tây Nam Bộ…Nhưng than ôi hình ảnh gạo trắng nước trong ấy có còn trong tâm trí mỗi người nữa không? Khi trên sông chỉ toàn là rác .Chẳng những thế rác còn xuất hiejn trên từng con đường ,từng cây số ,ngõ hẻm và hè phố…Cụ thể ,phường Xuân Khánh cũng là một địa điểm nóng về tình trạng rác thải của thành phố hiện nay…Đây là một vấn đề cần cấp bách nan giải thế nhưng người dân ai cũng không lên tiếng về hiện tượng ấy mặc dù họ biết điều đó là sai là trái chỉ trừ những người là nạn nhân phải hứng chịu sự ô nhiễm từ rác.

  Nếu như con đường Trần Hưng Đạo cứ cách khoảng bốn mét trồng một cay bằng lăng thì con đường Mạu Thân phường Xuân Khánh cách khoảng một mét là một túi ni lông không nhỏ thì lớn.Rác cứ như là một biểu tượng mà người dân chọ làm nổi bật con đường, cứ như là một con đường của rác . ta chẳng lạ gì cảnh tượng người dân tay cầm một túi rác và đến dặt cạnh thùng rác rồi ngoảnh mặt bỏ đi . Họ làm ta khó hiều đến nực cười vì sự lười biếng và thiếu ý thức , tại sao không tiện tay mà bỏ vào thùng rác nhỉ ?

  Những chiếc xe phân khói lớn chạy qua tốc độ nhanh qua những con đường tráng nhựa nơi đay khi vừa chạy qua rồi mang theo những cơn gió xoáy đằng sau thế là cuốn lên bao nhiêu là vỏ bánh kẹo và lá cây, hàng mã,…Chạy dọ trên đường sẽ quan sát thấy những tấm bảng mang tên hẻm , dưới hai trụ xi măng dựng bảng bao giờ cũng là hai đống rác chứa trong các bao bì ni lôngđủ màu sắc . Nó nổi bật đén nỗi làm ta phải lóe ra suy nghĩ rằng để rác như vậy giúp con phố họ sống thêm nổi bật hơn , chắc hẳn họ cho đấy là vui mắt là ấn tượng…KHông biết có phải họ nghỉ vậy không ? Còn dưới ánh mắt của người khác nhìn vào thì họ có thể đánh giá toàn thể người dân nơi đây mặc dù hành động ấy chỉ là của một số người vô ý thức chứ không phải là tất cả…

  Nhừng tấm bảng to đùng ghi khẩu hiệu “ Hãy giữ cho môi trường xanh ,sạch ,đẹp ” đã bị bao nhiêu rác của người dân vứt lên ,nó chất chồng thành đống cao làm ta không thể đọc hết hàng chữ .Là người dân không biết chữ chăng? Hành đó làm ta phải có thắc mắc như vậy .Và nếu cứ cho là họ khong biết chữ đi chăng nữa thì cũng phải ý thức được rằng tấm bảng lớn như vậy để ngay trung tâm thành phố tất nhiên là có dụng ý và nen bảo vệ…Làm sao mà có thể vứt rác lên.Nhìn thấy cảnh tương như vậy trong lòng mọi người ai cũng “khao khát” rằng phải chi nhủng người vứt rác nơi đây bị một hình phạt thích đáng , phạt tiền hay bỏ tù củng không ai thương tiếc cả . Không biết suy nghĩ hay không muốn suy nghĩ, hay là đã suy nghĩ rồi nhưng mà cho là không đáng nên không làm theo suy nghĩ…

  Nếu ta chứng kiến cảnh ra về của học sinh ,sinh viên nơi đay thường xuyen thì sẽ thấy và được thêm những thủ phạm gián tiếp vứt rác bừa bãi .Chọn trương Huỳnh Thúc Kháng là điển hình .Những sinh viên làm thêm nhận phát tờ rơi cho những trung tâm dạy kèm chẳng hạn . Đợi cổng trường vừa mở là các sinh viên tất bật nhét vào tay học sinh một hai tờ quảng cáo . Có học sinh vứt ngay dưới chân mà chẳng cần biết là thứ gì . Có học sinh lật qua lật lạ rồi cũng vứt ngay xung quanh đó , tóp khác thì tren đường vừa đi vừa đọc rồi cũng sớm vút đi mà thôi…Thế là cách đó một cây số trên đường toàn tờ rơi… Người phát tờ rơi như nhờ học sinh vứt rác khắp nơi giúp họ , chẳng biết lợi nhuận bao nhiêu mà chỉ thấy mất vẻ mĩ quang đô thị.

  Cứ chọn một con hẽm mà đạt chân vào thì ta có thể chiêm ngưỡng xứ sở của rác . Những bãi đất hoang đã được người dân chiếm và sử dụng thành bải phế thải từ bao giờ không biết , chỉ thấy người dân nơi đay đem rác lại vứt như một điều bình thường , hiển nhiên . Ai là ngươi dọn dẹp đây , ngày một ngày hai thì công nhân vệ sinh dọn dẹp được thế nhưng quanh năm thì làm sao đây . Tại sao người dân nơi đây không đợi đến cuối ngày sẽ có xông nhân vệ sinh đến dọn dẹp . Rác là của ai , đương nhiên là của họ . Thật không đáng để ta phê bình bởi vì họ

                                                                1

hơn cả thiếu ý thức . Nhưng chuyện là của môi trường , của xã hội không thể bỏ qua…

  Quan sát thật kĩ ta mới biết đâu là kenh rạch và cống rãnh , vì rác đả lắp đầy mặt nước , cứ tưởng là đát liền . Tất cả hiện lên trước mắt ta như một “công trình rác” mà ngườ dân tích cực “thi công”, “hưởng ứng” ngày ngày . Một công trình mà họ cho là không bao giờ chấm dứt…Cứ như ước mơ của người dân là được sống chung với rác và họ đang cố thực hiện cho kì được mới thôi , đoàn kết và quyết tâm chăng…

  Nếu như con hẻm ta đang bước vào là hẻm sáu thì một lần nữa một người sẽ được tận mắt chứng kiến cảnh sống trên rác của ngườ dân…

  Rạch Bần – là sông hayy đất liền ?

  Đây là câu hỏi cửa miệng mà người dân đặt chân đặt chân đến nơi đây thốt lên đấy…

  Vừa vào đầu hẻm không bao nhiêu mét là đã ngữi thấy một mùi hôi thối đến khó chịu . Mùi kênh rạch lâu ngày và mùi rác thải đanh và chưa phân hủy chứa  trong bao bì ni lông . Những cây tre và bần mọc không đúng chỗ làm nơi đay thêm chằng chịt và u ám . Cứ như anh cảnh vệ quân đứng nghiêng mình bảo vệ rác . Người đi ngang nơi này ai củng pohari bặm môi bịn mũi nín thở hoặc la làng… Một nùi hôi không thể im lặng được , ngay cả những người ít nót nhất cũng phải thốt lên : “Ôi ! Sao mà nó hôi”.Nước sông đen đến nổi lăng quăng còn không chịu nổi

      Đứng trên cầu Rạch Bần nhìn xuống , nếu là người chưa đến bao giờ sẽ thắc mắc rằng tại sao không có sông mà lại làm cầu.Bao ni lông của người dân vứt xuống nơi đây trông vững chắc hơn là một con đường tràng nhựa. Rác thành đất liền như là một chuyện lạ. Cảnh tượng làm người ta không còn khó chịu mà đến nực cười trong nước mắt. Rồi người dân nơi đây sống làm sao? Chưa nói đến sẽ ảnh hưởng sức khỏe , chỉ cần nhắc đến mùi hôi thôi là cũng đủ “đầu độc” cuộc sống hằng ngày rồi… Vì sao không ai lên tiếng cả , cũng có những người dân âm thầm sống trong cảnh trớ trêu này mà họ chẳng phải là thủ phạm vứt rác , thế là vô tình trở thành nạn nhân… Chứng kiến những kẻ hại mình luôn lọng hành trước vòng phápluâtđã bị báo chí cảnh báo quy hoạch nhiều lần rồi thế nhưng sao đến hiện giờ vẫn chưa thấy hành động khả quan nào của chính quyền địa phương cả. Chẳng biết không đủ vốn hay là thái độ thờ ơ nữa. Sự im lặng của cơ quan chức năng ngay lúc này là nguy hiểm…

      Vẫn còn một đia điểm mà ta vẫn chưa kể đến là chợ Xuân Khánh , đặc biệt là thời gian cách đây một năm lúc chưa sửa sang. Tuy bây giờ đã có nhà lồng chợ rồi , rác thải cũng không còn nằm vắt ngang đường đi hòa lẫn với sình bùn dơ bẩn nửa nhưng phần con đường thuộc chơ cạnh nhà lồng với những nhười buôn bán đủ thứ mặt hàng vẫn còn tình trạng rác trải thảm trên đường sình đặc biệt là vào lúc buổi sáng …

       Dù đã nhiều lần sửa sang nhưng không hiểu sao nơi đây chẳng bao giờ bóng loáng và bằng phẳng cả , đa số chỉ là toàn là sình và ổ gà , ổ voi… Chợ buôn bán như vậy thế mà không hiểu sao chính người lại vứt rác ra đường đi , mang bao ni lông hoặc thùng chứa rác để bừa bãi qua các gian hàng khác miễn không phải là mình. Nếu bị phát hiện thì bị la mắng inh ỏi còn không thì lẳng lặng bỏ đi. Chỉ vứt rác thôi mà rình rặp như kẻ trộm. Họ chẳng biết giữ vệ sinh nơi họ buôn bán thì ai mà giữ giùm đây. Người đi chợ cầm mảnh rác trên tay nhưng vì thấy chợ chẳng ra làm sao cả thì họ chẳng ngại gì chuyện vứt rác xuống… Ta cảm thấy nơi đây rác còn “ phô” hơn hàng hóa… Chưa kể đến những cô thiếm hàng cá đổ nước ra thấy đường đi ứ đọng nơi ổ rác , ổ voi hòa với rác như muốn làm “món canh với rác” . Nước thải nơi đây thoát rất lâu thậm chí không thoát. Vì sao vậy? Kiên nhẫn đi đến cuối chợ và nhìn qua tay trái ta sẽ biết được nguyên nhân… Một cảnh tượng chẳng thua gì cầu Rạch Bần cả , đó chính là con sông dưới cầu Sắt .

         Mảnh đất trống  dành cho thuyền tàu vẫn chuyển hàng hóa đã ”được” lót bằng các bao ni lông đủ màu , trông chẳng có gì vui mắt mà chỉ ngửi thấy một mùi hôi cũng không hơn không kém con sông  Rạch Bần. Tấp hai bên ven bờ , thay vào những bụi lục bình lúc trước giờ đây là những bụi rác. Chịu khó đứng nơi đây “nín thở quan sát” ta mới biết được bất cứ thứ gì cũng có nơi đây bọn lăng quăng như được sống trong “siêu thị tự chọn” .

          Nước sông đen một màu khó tả và bốc lên một mùi khó ngửi. Rác trên sông chưa chưa lắp đầy như đất liền nhưng tin chắc việc này sẽ xảy ra trong tương lai mà thôi, sông rộng chứa nhiều rác nhưng có giới hạn, còn việc vứt rác của người buôn bán và người dân nơi đây chẳng có điểm dừng…

          Thế người dân nơi đây sẽ sống ra làm sao người dân sống ở những nơi đầy rác thải sẽ cứ phải hít thở trong luồng không khí rác đến bao giờ. Sống trong một môi trường ô nhiễm như vậy sức khỏe người dân sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, ảnh hưởng đến đường hô hấp và hàng trăm căn bệnh khác nữa, bởi rác thải chất chứa thành đống như vậy ất sẽ tích tụ rất nhiều mầm bệnh nguy hiểm…Rác thải còn làm tắc nghẽn các mạch cống ngầm, sông ngòi, kênh rạch, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc thoát nước. Đặc biệt là mùa nước lớn hoặc có những cơn mưa to thì đường phố hoặc các con hẻm sẽ phải chịu cảnh ngập lụt kéo dài chỉ vì lí do nước thoát không được. Rác thải xuất hiện những nơi công cộng trên từng cây số như vậy sẽ là cơ sở để người nước ngoài và du khách đến Việt Nam đánh giá ý thức người dân của quê hương đất nước chúng ta, vì chỉ người nào không biết suy nghĩ mới hành động vứt rác bừa bãi như thế mà thôi, thật là mất vẽ mĩ quang đô thị.

         Vấn đề môi trường không phải chỉ đáng nan giải bó hẹp nơi đây,tỉnh này miền này mà là của toàn nhân loại.Thử hỏi nếu phường nào cũng như phường và tỉnh nào cũng như Cần Thơ, nước nào cũng như Việt Nam thì Trái Đất phải làm sao đây?

         Con người  mắc nhiều căn bệnh nguy hiểm hơn lúc trước và nguyên ngân cũng là do vấn đề ô nhiễm. Ô nhiễm môi trường đang dần bào mỏng tầng ôdôn và tia cực tím chiếu xuyên qua sinh mạng của toàn thể con người trên toàn nhân loại. Con người ngày càng đối mặt với nhiều thảm họa thiên nhiên mà việc ô nhiễm môi trường là một trong những nguyên nhân quan trọng và chính xác nhất. Nhật Bản bị động đất là bài học lớn nhất mà con người  rút ra từ việc phá hủy môi trường của mình.

          Ai đã làm nên mà bắt mọi người phải chịu biết bao thảm họa? chính là những người thiếu ý thức mà ra…

          Bạn nên biết hành động vô ý thức của bạn như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim của nhân loại. Tất cả đều bất chấp cảnh quan, bất chấp môi sinh mà xả rác bừa bãi, đó đã trỡ thành một thói quen. Con người đúng la tội nhân thiên cổ.Bên cạnh đó con người khai thác điều kiện tự nhiên của môi trường để phục vụ cho đời sống nhưng không biết phục hồi và bảo vệ. Bỏ rác vào thùng là khó ư? Nếu ai cũng làm được những hành động như thế thì làm sao co chuyện môi trường bị ô nhiễm như thế này…

 

  Chúng ta cần phải nhanh chóng tìm ra giải pháp cho vấn đề rác thải bừa bãi và thực hiện ngay lúc này chỉ có điều đó là thiết thực.

  Trước tiên, nơi công cộng cần được trang bị hệ thống thùng rác đầy đủ. Quan trọng hơn cả là vấn đề ý thức của con người. Mỗi người cần tập cho mình một lối sống văn minh, lịch sự nơi công cộng. Hơn thế, ngành giáo dục và địa phương cần có những nội dung thiết thực để tập rèn luyện lối sống thân thiện với môi trường cho những thế hệ mầm non tương lai của đất nước…Hiện nay, trên các phương tiện thông tin đại chúng đang rộ lên phong trào 3R (recycle, reduce, reuse) thu gom, làm giảm và tái sử dụng rác. Đây là một chương trình thiết thực để giải quyết vấn đề rác thải như hiện nay. Con người cũng nên giảm thiểu việc sử dụng bao bì ni lông mang nhiều mầm bệnh…

  Nhà nước cũng nên sớm đưa ra những hình phạt nghiêm khắc cho những ai vứt rác bừa bãi. Cần phải giáo dục người dân sâu và rộng về vấn đề môi trường…

  Qua đó người dân cũng phải nên có thái độ tiếp thu và đón nhận. Việc vứt rác bừa bãi nên dừng lại ở đây, dừng ngay lập tức không biết mà vứt rác như lúc trước thì bao dung mà bỏ qua, còn biết mà tiếp tục vứt nữa thì bạn không xứng đáng sống trong nhân loại này. Hãy tuyên truyền rộng rãi lẫn nhau vấn đề môi trường đang cần được bảo vệ. Tất cả hãy vì “MỘT MÔI TRƯỜNG XANH SẠCH ĐẸP”. “MỘT CUỘC SỐNG KHÔNG RÁC THẢI VÀ MỘT THẾ GIỚI KHÔNG Ô NHIỄM”. Người dân phường Xuân Khánh hãy nghe và toàn thể mọi người cùng nghe với người dân nơi đây nhé!

  “Bảo vệ môi trường không khó, chỉ sợ bạn không làm”. Nên  kịp thời sửa chữa thói quen vứt rác. Hãy cùng tập cho nhau một nếp sống có văn hóa, một lối sống biết nghĩ đến môi trường như để giúp bạn, giúp tôi, giúp những phố phường Xuân Khánh thêm sạch đẹp, giúp nước Việt Nam không còn bị chê trách thiếu văn hóa và giúp Trái Đất  kéo dài thời gian phải nóng lên vì ô nhiễm môi trường.

 

Có thể download miễn phí file . bên dưới
Đăng ngày | Thể loại: BÀI VIẾT CỦA HS | Lần tải: | Lần xem: | Page: | FileSize: | File type:
lần xem

Chương trình địa phương phần TLV 9A5 (10 - 11), BÀI VIẾT CỦA HS. Có còn hay không màu xanh ? Cần Thơ gạo trắng nước trong Ai đi đén đó lòng không muốn về Đến Cần Thơ chúng ta có thể đắm mình trong các câu hò dân dã, chiêm ngưỡng vẻ đẹp vùng sông nước – thủ phủ của

https://tailieuhoctap.com/baivietbaivietcuahs/chuong-trinh-dia-phuong-phan-tlv-9a5-10-11.sem3wq.html

Bạn có thể Tải về miễn phí này , hoặc tìm kiếm các khác



liên quan