Chú ý:Đây là bản xem thử online, xin hãy chọn download miễn phí bên dưới để xem bản đẹp dạng .
Có thể download miễn phí file . bên dưới

Không phải là tình yêu...

Đăng ngày | Thể loại: Tâm sự người con gái | Lần tải: | Lần xem: 1 | Page: 1 | FileSize: | File type:
1 lần xem
  Embed   Report

bài giảng Không phải là tình yêu..., Tâm sự người con gái. . tailieuhoctap trân trọng giới thiệu đến bạn đọc tài liệu Không phải là tình yêu... .Để giới thiệu thêm cho bạn đọc nguồn thư viện tham khảo phục vụ cho công tác giảng dạy, học tập và nghiên cứu khoa học, trân trọng kính mời các bạn đang cần cùng xem , Thư viện Không phải là tình yêu... trong danh mục Tâm sự người con gái được giới thiệu bởi bạn Mẫn Cao Minh tới cộng đồng nhằm mục tiêu nghiên cứu , thư viện này đã chia sẽ vào chuyên mục Tâm sự người con gái , có tổng cộng 1 page, thuộc thể loại ., cùng danh mụ còn có Bài giảng ,bạn có thể download miễn phí , hãy chia sẽ cho cộng đồng cùng xem Anh! Một cảm xúc em chưa gọi được tên, một cảm giác em chưa định hình rõ… một vật dụng tình cảm ko được gọi là ái tình, nhưng cũng ko đơn thuần sử dụng được hai từ tình bạn, thêm nữa Khi trái tim em cheo leo, khi tình cảm của em đầy sóng gió, mệt mỏi, khi đời sống làm em mất thăng bằng, chênh chao… Khi đó hình như em cảm nhận rất rõ, anh đang tới bên em rất gần, kế tiếp là Anh chẳng phải là bờ vai cho em dựa vào khi em đau, cũng chẳng phải là bàn tay giúp em

http://tailieuhoctap.com/baiviettamsunguoicongai/khong-phai-la-tinh-yeu.ru1ixq.html

Nội dung

http://img-hcm.24hstatic.com:8008/upload/4-2011/images/2011-11-01/1320134387_khong-phai-la-tinh-yeu.jpg

Anh! Một cảm xúc em chưa gọi được tên, một cảm giác em chưa định hình rõ… một thứ tình cảm không được gọi là tình yêu, nhưng cũng không đơn thuần dùng được hai từ tình bạn.

Khi trái tim em chông chênh, khi tình cảm của em đầy sóng gió, mỏi mệt, khi cuộc sống làm em mất thăng bằng, chênh chao… Khi ấy dường như em cảm nhận rất rõ, anh đang đến bên em rất gần. Anh không phải là bờ vai cho em dựa vào khi em đau,  cũng chẳng phải là bàn tay giúp em gạt đi những giọt nước mắt đắng ngắt. Nhưng anh nói anh là cái thùng rác cho em thoả sức quẳng hết vào đó những ưu phiền, những mất mát, những tổn thương. Mặc dù chẳng thể xoa dịu, nhưng anh biết cách giúp em đứng lên. Anh biết lắng nghe và hơn hết anh còn giúp em lấy lại niềm tin. Anh hiểu em nghĩ gì, muốn gì và mong chờ điều gì... Tất cả mọi trạng thái cảm xúc nơi em anh đều nắm bắt rất rõ.

Khi em cô đơn, khi em cần một nơi tìm về, khi em cần một bàn tay nắm chặt lấy tay em... Bởi thế chẳng khó khăn gì để anh từng ngày từng ngày bước vào và chạm đến trái tim em – nhưng chắc chắn không phải là tình yêu.

Anh cho em niềm vui, cho em nụ cười, cho em cảm nhận một tình cảm đang hiện hữu nơi trái tim anh, thứ tình cảm mà ngay cả chính bản thân mình anh cũng không biết gọi tên sao cho đúng.

Anh chúc em ngủ ngon vào mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, và chúc em chào ngày mới an lành khi mỗi sớm mai thức dậy. Anh theo em vào cả những giấc mơ khi đêm về để cả hai cùng thảng thốt giật mình vì vòng tay ấy, bờ môi ấy, chỉ là mơ thôi... may mắn thật chỉ là mơ thôi đúng không anh?

“Nếu một ngày anh không còn bên cạnh em nữa, em có buồn không?”

Và rồi anh đi thật…

Anh bảo em trong trắng, em thuần khiết, em biết yêu thương, biết mang lại hạnh phúc và nụ cười cho người khác, người đàn ông bên cạnh em sẽ rất hạnh phúc. Anh bảo anh không phải là niềm vui, là hạnh phúc, nếu bên anh em sẽ chỉ đau khổ thôi. Bởi thế em phải mỉm cười vì duyên phận biết mang anh đi đúng lúc. Em phải vui vì thượng đế đã không để em bên cạnh anh. Anh không muốn em buồn, không muốn em khóc..

Vâng, em tổn thương nhiều rồi, chẳng đủ sức để đứng lên nếu lỡ lại bước hụt thêm lần nữa. Và anh nên buông tay em ra nếu đã chẳng thể giữ em cho riêng mình.

Em khóc…

Không phải là nỗi đau khi một tình yêu đổ vỡ, cũng chẳng phải sự nuối tiếc khi một tình bạn không còn... Em hụt hẫng, em thấy lòng chênh vênh, em thấy nhớ anh hơn nỗi nhớ về bất kỳ người con trai nào khác. Và em thấy nhớ những kỷ niệm của anh và em hơn bất cứ nỗi nhớ ngọt ngào nào mà tình yêu cũ mang lại. Em nhớ anh! Nhưng chắc chắn không phải là tình yêu.

Chưa bao giờ ta nắm tay nhau nên em chẳng có cảm giác run rẩy của hạnh phúc mà nhớ về. Chưa bao giờ anh ôm em vào lòng nên may thay em cũng không thấy mình nhẹ bẫng khi nhớ đến một vòng ôm rất chặt..

Nhưng lại có những nơi lần đầu tiên em đến và bên cạnh là bước chân anh qua...

Không phải là tình yêu..., Bạn trẻ - Cuộc sống, Tinh yeu, bao, chuyen tinh yeu, tinh ban, nho anh

Không phải là nỗi đau khi một tình yêu đổ vỡ, cũng chẳng phải sự nuối tiếc khi một tình bạn không còn... (Ảnh minh họa)

Bụp… bụp…

- Oa, pháo hoa kìa

- Đẹp quá đúng không em?

- Hi! Lần đầu tiên em được ngắm pháo hoa, lần đầu tiên của em đấy, nhưng anh yên tâm nhé anh không phải chịu trách nhiệm về cái lần đầu tiên của em đâu..

Và ta cười…

Sóng vỗ... Tiếng gió rì rào của biển đêm...

Bước chân em và chân anh in rõ trên những bãi cát trải dài, rồi lại bị từng đợt sóng cuốn đi...

Nhưng những gì còn lại trong trái tim em, ai sẽ giúp em xoá bỏ?

- Anh nhìn kìa, cái cầu đủ màu sắc kia lần đầu tiên em nhìn thấy đấy.

- Đẹp không em?

- Đẹp đẹp lắm.

- Ơ hình như mưa kìa...

Rào... rào..

- Ôi, mưa to quá, lần đầu tiên em đi dưới trời mưa to thế này mà không có gì che chắn cả đây này...

- Em ơi, nguy hiểm nhỉ, nhiều kỷ niệm với em quá... Hai ta ướt mất rồi!

Những gì dành cho em anh đã kịp có thời gian mà xác định lại rõ ràng xem những cảm xúc ấy được gọi là gì chưa? “Chúc tình yêu của anh ngủ ngon! Anh yêu em! Hôn em...” Em đã nhắc nhở anh rồi mà, đừng để những lời nói này là một thói quen khó bỏ khi em muốn chìm vào giấc ngủ, khi anh đã chẳng thể dành cuộc đời mình để ở bên cạnh em.

 Em đã sợ sẽ nghĩ về anh mỗi đêm, nhớ đến anh khi mỗi sáng mai thức giấc. Em đã sợ mình sẽ chênh vênh lắm khi chẳng còn ai để tìm về… Nhưng cảm ơn anh nhé, cảm giác em thấy mình bị tổn thương khi em hiểu em chỉ là một thứ gia vị để tình yêu của anh chị thêm hoàn hảo, em hiểu mình chỉ là con ngốc đúng với cái tên gọi mà anh dành cho em. Cảm ơn anh trong suốt những thời gian qua đã nói chuyện với em hàng ngày, tâm sự với em mỗi đêm, quan tâm và lo lắng cho em những điều nhỏ nhặt. Cảm ơn anh vì đã giúp em nhìn cuộc đời với nhiều lăng kính khác nhau..

Thành phố này không còn có anh nữa, không thở chung một bầu không khí, không nhìn chung một bầu trời, nơi anh và nơi em không cùng chung những ngày mưa và những ngày nắng. Cảm ơn anh vì em là điều làm anh lưu luyến nhất ở nơi đây, nơi anh chẳng thuộc về. Và yên tâm anh nhé, ngốc chưa bao giờ là của anh nên chẳng khó để quay về cuộc sống cũ.

Nhưng anh biết không khi không còn có anh bên cạnh nữa, em thấy tâm hồn mình chơi vơi lắm. Những mệt mỏi của cuộc sống hàng ngày em lại chỉ giữ cho riêng mình thôi. Chẳng còn anh để thở than, chẳng còn anh để xoa dịu… Ai sẽ lại là người thay anh giúp em lấy lại thăng bằng trong cuộc sống đầy rẫy những khó khăn này đây? Anh có thể sẽ là một thói quen khó bỏ, khó thể sẽ là người để trái tim em hướng về, có thể sẽ làm em nhớ rất lâu. Nhưng em biết chắc chắn một điều rằng: đó không phải là tình yêu!