Chú ý:Đây là bản xem thử online, xin hãy chọn download miễn phí bên dưới để xem bản đẹp dạng .
Có thể download miễn phí file . bên dưới

Ừ thì em yêu thầy

Đăng ngày | Thể loại: Oái ăm đời thường | Lần tải: | Lần xem: 1 | Page: 1 | FileSize: | File type:
1 lần xem
  Embed   Report

bài giảng Ừ thì em yêu thầy, Oái ăm đời thường. . tailieuhoctap.com trân trọng giới thiệu đến bạn đọc tài liệu Ừ thì em yêu thầy .Để cung cấp thêm cho các bạn nguồn thư viện tham khảo giúp đỡ cho công tác giảng dạy, học tập và nghiên cứu khoa học, trân trọng kính mời đọc giả đang tìm cùng xem , Thư viện Ừ thì em yêu thầy trong thể loại Oái ăm đời thường được giới thiệu bởi bạn Mẫn Cao Minh tới mọi người nhằm mục tiêu học tập , thư viện này đã chia sẽ vào danh mục Oái ăm đời thường , có 1 page, thuộc thể loại ., cùng danh mụ còn có Bài giảng ,bạn có thể download free , hãy chia sẽ cho mọi người cùng xem Chẳng biết từ lúc nào mà em cứ dần dần dung nạp hình ảnh thầy vào trái tim nhỏ bé của em, để rồi trùng hợp thể giấu được tình cảm của mình nữa em đã ngượng ngùng nói với thầy rằng: “Thầy ơi, em muốn có thầy”, thêm nữa Như vậy có trẻ mỏ quá ko hả thầy? Ghét thầy lắm vì thầy luôn gọi em là “Chíp hôi” và mỗi khi em nói rằng “EM YÊU THẦY” thì thầy lại cười và bảo rằng: “Em là Chíp đột biến, chíp hôi mà đi chuyện trò của chíp to”, cho biết thêm Em rất giận thầy nhưng em lại cảm thấy lòng được

http://tailieuhoctap.com/baivietoaiamdoithuong/u-thi-em-yeu-thay.t5xdxq.html

Nội dung

http://img-hcm.24hstatic.com:8008/upload/3-2011/images/2011-09-13/1315879263_em-yeu-thay.jpg

Chẳng biết từ lúc nào mà em cứ dần dần dung nạp hình ảnh thầy vào trái tim nhỏ bé của em, để rồi khi không thể giấu được tình cảm của mình nữa em đã ngượng ngùng nói với thầy rằng: “Thầy ơi, em muốn có thầy”. 

Như vậy có trẻ con quá không hả thầy? Ghét thầy lắm vì thầy luôn gọi em là “Chíp hôi” và mỗi khi em nói rằng “EM YÊU THẦY” thì thầy lại cười và bảo rằng: “Em là Chíp đột biến, chíp hôi mà đi nói chuyện của chíp to”. Em rất giận thầy nhưng em lại cảm thấy lòng được ấm áp vì ít ra thầy đã đồng ý cho em được ở bên cạnh thầy những  quãng thời gian còn lại của thời sinh viên. Mà thầy ơi tròn một tháng nữa em đã bước sang tuổi 23 rồi còn gì? Tuổi như vậy nếu ở quê, em đã có con bồng con bế rồi đấy, vậy mà thầy còn cứ nói em là chíp hôi là không được đâu nhé. Theo luật hôn nhân thì em có thể lấy được thầy rồi đó (mặc dù em biết em không thể có cái may mắn ấy, nhưng em vẫn mong có điều đó sẽ xảy ra, giá mà có thể?).

Thầy là người khép kín, sống nội tâm nên ít ai có thể hiểu được điều thầy nghĩ, và em cũng vậy. Em chỉ lờ mờ hiểu rằng trong quá khứ đã có chuyện gì xảy ra với thầy, đó là nỗi đau mà thầy không bao giờ quên được qua những lần thầy nói với em: “Tôi không tin tuyệt đối một ai cả, đó là cách mà tôi tồn tại được đến ngày hôm nay”, và rằng: “Tôi không tin ai đến với tôi mà không có lý do”... Có thể chính vì vậy mà thầy nghĩ rằng tình cảm em dành cho thầy chỉ là sự ngộ nhận và là tình cảm trẻ con bồng bột nhất thời? Và đến lúc ra trường đi làm em sẽ gặp gỡ nhiều người, dành tình cảm cho họr ồi lúc đó em sẽ nhận ra rằng tìm cảm bây giờ không phải là tình yêu? (“Nếu em không tự tin vào chính em thì sẽ chẳng có ai tin được em”, có một “Người Thầy” đã từng nói với em điều này nhưng có vẻ chính người ấy lại không làm được điều này thầy nhỉ? Chênh lệch nhau có 18 tuổi em chỉ sợ thầy không chấp nhận em thôi chứ sao thầy phải nghĩ là em sẽ không thật với thầy?). 23 tuổi tuy sự trải nghiệm trong cuộc sống là chưa nhiều nhưng em biết được một điều rằng: EM ĐÃ YÊU. EM YÊU THẦY.

Em buồn khi nhiều lần em nhìn thấy trong ánh mắt của thầy chứa đựng sự cô đơn, một nỗi niềm nào đó mà thầy cố giấu kín trong lòng và nó được che đậy hoàn hảo bằng cái vỏ bọc cứng rắn của thầy. Thầy còn nhớ hôm thầy bị ốm không ạ? Thầy không muốn cho em ra gặp thầy, vì thầy nghĩ khi em ra ngoài đó thầy sẽ nhờ em đấm lưng hộ thầy (em ghét cái lưng của thầy vì nó làm thầy đau suốt ngày), mua nước hộ thầy... và thầy gọi nó là “lợi dụng”. Ghét thầy thật, thầy có biết là em lo lắng cho thầy lắm không? Em hạnh phúc khi được chăm sóc thầy không? Chẳng ai khi ốm mà muốn ở một mình cả thầy ạ, thầy đừng cố tự ru mình bằng cái hai cái từ “Quen rồi” đó đi, cứ như vậy em thấy thầy đáng thương lắm. Thầy muốn tốt cho em và muốn em xa thầy mà thầy cứ như vậy thì làm sao mà em xa được chứ?

Thư tình: Ừ thì em yêu thầy, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, thu tinh cho anh, yeu thay

Thầy đâu biết rằng chính cái cách đối xử của thầy hiện tại mới làm em tổn thương nhất... (Ảnh minh họa)

Nhiều lần thầy bảo em điên nên mới yêu thầy. Ừ thì em điên đấy, điên mà được thầy yêu thì em cũng chấp nhận điên, nhưng có lẽ điều đó quá xa xỉ với em thầy nhỉ? Chỉ mong được thầy nhắn tin hỏi thăm trước thôi, chỉ mong một lần được thầy đưa về thôi, chỉ mong một lần được ngồi sau thầy, chỉ mong sẽ được thầy gọi một cuộc điện thoại hỏi thăm hôm nay em thế nào?, chỉ mong được thêm lần nữa thầy hỏi em đã về tới phòng chưa?, chỉ mong... một lần thầy nói “tôi nhớ em” thế cũng đủ rồi..., nhưng tất cả chỉ là viển vông chứ nói gì đến chuyện được thầy đáp lại tình cảm, thầy nhỉ? Như thế này có phải là tình yêu đơn phương không hả thầy? Ngẫm ra thì cũng đúng, nhưng chẳng sao, cứ được ở bên cạnh thầy lúc nào là lúc đó em cảm thấy vui rồi. Thầy ơi, hình như dạo này mặt em dày lên rồi hay sao ấy, lúc nào cũng năn nỉ thầy cho ra nhà chơi, rồi lại cứ đòi mua đồ ra nhà thầy nấu cơm nữa chứ, nói thật là em xấu hổ lắm, con gái ai lại như vậy? Nhưng em chỉ muốn sống đúng với bản năng của mình mà thôi, mặc cho thầy nghĩ sao thì nghĩ.

Hôm qua lúc em nhắn tin nói là tối muốn gặp thầy, thầy đã đồng ý, thầy có biết em vui lắm không, do em biết thầy rất bận mà vẫn đồng ý gặp em? Ở phòng, em cứ đi ra đi vào, vội vàng tắm rồi ăn cơm sớm chỉ mong thời gian trôi nhanh nhanh để đến giờ ra gặp thầy thôi, lúc ra thầy không có nhà, em đợi gần một tiếng thầy mới đi ăn về, rồi chẳng nói với em câu nào thầy liền ngồi vào máy tính tải phim tiếp. Lúc đó em tủi thân lắm, nhưng được ở bên thầy có như thế nào em cũng chấp nhận, nhưng đến lúc em nhỡ tay để vào ngực thầy, thầy đã vặn tay em một cái đau điếng mà thực ra thì em thấy tim em đau hơn. Em đã cố nhưng không được, em sợ em sẽ khóc trước thầy nên em đã xin phép thầy về sớm. Hình như nếu chấp nhận yêu thầy tức là em sẽ chấp nhận không bao giờ được thầy dỗ dành? Thầy nói thầy không phải là người nói những câu làm đẹp lòng người khác, nhưng thầy ơi em có đòi hỏi thầy phải như vậy với em đâu?

Em chỉ mong thầy đừng làm tổn thương em nhiều như thế này thôi mà. Em sợ tình cảm của em lắm, em sợ cái mà thầy gọi nó là “Quen” ấy, em sợ một ngày khi em “quen” quá thì em cũng sẽ quên thầy mất thôi, giờ đây em không còn nhớ thầy đến cồn cào như trước nữa rồi, em cũng không còn thói quen sáng sáng dậy sớm nhắn tin cho thầy nữa, mỗi khi thức giấc em cũng không còn nhớ tới hình ảnh của thầy đầu tiên nữa rồi, em cũng không còn muốn gặp thầy nhiều như trước nữa... Xin thầy đừng đối xử với người khác theo cách mà thầy nghĩ là đúng và tốt cho họ nữa, nếu thực sự thầy muốn tốt cho em tại sao thầy không nói rõ cho em biết rằng thầy không có tình cảm với em? Thầy cứ đối xử với em cái kiểu vừa làm em hy vọng, vừa làm em đau khổ như thế này đến bao giờ? Thầy nghĩ em là người dễ bị tổn thương? Nhưng thầy đâu biết rằng chính cái cách đối xử của thầy hiện tại mới làm em tổn thương nhất. Hãy hạnh phúc anh nhé, em sẽ quên anh, “easy come, easy go”. Ôn rồi thi tốt nha, hy vọng chúng mình sẽ còn lại gặp nhau. Anh cũng đừng trách em khi em đã xin phép anh cho em được ở bên cạnh anh mà giờ đây em lại lặng lẽ rời xa anh nhé, em đã nói với anh một lần rồi đó, em chỉ muốn giữ cho mình chút niềm kiêu hãnh của một người con gái mà thôi. Anh sẽ làm được điều mà anh muốn mà. Hơi “nổ” một chút nhưng ai ở bên cạnh em cũng đều gặp may mắn đó.

“Jimmy, please say you’ll wait for me
I’ll grow up someday you’ll see
Saving all my kisses just for you
Shine with love forever true”.

 EM YÊU ANH.